Thành cổ Lệ Giang

Du lịch Trung Quốc - Thành cổ Lệ Giang nằm ở huyện tự trị Naxi Lệ Giang, tỉnh Vân Nam bắt đầu được xây dựng vào cuối thời nhà Tống đầu thời nhà Nguyên. Đô thị cổ Lệ Giang thường được biết đến dưới tên gọi Đại Nghiên cổ trấn. Đây là một thành phố cổ tuyệt đẹp cả về phong cảnh và lịch sử, nơi sinh sống của các dân tộc Bạch (Bai), Nạp Tây và Tạng. Thành cổ này nằm trên độ cao 2.400m, trên cao nguyên Vân Quý, cách Côn Minh hơn 500km và có diện tích 3,8km².

Lệ Giang không có tường thành, được bao quanh bởi các ngọn núi quanh năm tuyết phủ. Lệ Giang nổi tiếng về hệ thống đường thủy và cầu cống, nên còn được gọi là "Venezia của phương Đông". Hệ thống sông Ngọc Hà trong nội thành Lệ Giang có 354 chiếc cầu. Những cầu nổi tiếng là: cầu Tỏa Thúy, cầu Đại Thạch, cầu Nam Môn, cầu Mã Yên, cầu Nhân Thọ… đều được xây dựng vào thời nhà Minh và Thanh (từ thế kỷ 14 đến thế kỳ 19). Trong đó cầu Đại Thạch cách phố Tứ Phương 100m là đặc sắc nhất.

Các phố xá trong thành cổ Lệ Giang đều giáp núi gần sông, dải đá màu đỏ, mùa mưa không lầy lội, mùa khô không bụi bặm. Những hoa văn trên mặt đá nền đường trông tự nhiên và thanh nhã, rất hài hòa với môi trường của cả thành cổ này. Phố Tứ Phương ở trung tâm thành cổ là phố cổ tiêu biểu của thành cổ Lệ Giang.

Phủ họ Mộc trong thành Lệ Giang vốn là dinh thự họ Mộc - thủ lĩnh thế tập của Lệ Giang. Dinh thự được xây dựng vào thời nhà Nguyên. Năm 1998 dinh thự được xây dựng lại và trở thành viện bảo tàng của thành cổ. Dinh thự họ Mộc rộng 46 mẫu, trong dinh thự có 162 gian nhà lớn nhỏ. Trong dinh thự treo 11 tấm biển do các đời vua ban tặng, phản ánh lịch sử hưng thịnh của gia tộc họ Mộc.

Ngôi lầu Ngũ Phượng của chùa Phúc Quốc được xây dựng vào năm thứ 29 Vạn Lịch đời nhà Minh (năm 1601), lầu này cao 20m. Do hình dáng bên ngoài của nó trông như năm con phượng hoàng từ xa bay đến, cho nên được gọi là “lầu Ngũ Phượng”. Lầu Ngũ Phượng đã tập hợp phong cách kiến trúc của các dân tộc Hán, Tạng và Naxi, là của cải quý hiếm, tiêu biểu điển hình trong kiến trúc cổ đại Trung Quốc.

Cụm kiến trúc cư dân Bạch Sa cách thành cổ Lệ Giang 8km về phía Bắc, nơi đây là trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa của khu vực Lệ Giang thời nhà Tống đến thời nhà Nguyên (thế kỷ thứ 10 đến thế kỷ thứ 14).

Cụm kiến trúc nhà ở tại Thúc Hà cách thành cổ Lệ Giang 4km về phía Tây Bắc, thị trấn nhỏ bên cạnh thành cổ, những ngôi nhà của cụm kiến trúc này cao thấp khác nhau, bố cục của nó giống phố Tứ Phương... Bố cục của thành cổ Lệ Giang vừa mang bộ mặt của thành phố núi, lại có dáng dấp của thị trấn nhiều hồ ao. Cư dân Lệ Giang hoà nhập tinh hoa của các dân tộc Hán, Bạch, Di, Tạng, lại mang phong cách độc đáo của dân tộc Naxi, là di sản quan trọng và hiếm hoi để nghiên cứu lịch sử kiến trúc và lịch sử văn hóa của Trung Quốc. Thành cổ Lệ Giang bao dung nền văn hóa truyền thống dân tộc phong phú, tập trung thể hiện sự hưng thịnh và phát triển của dân tộc Naxi, là tài liệu lịch sử quan trọng để nghiên cứu sự phát triển của văn hóa loài người. Thành cổ Lệ Giang được công nhận là Di sản văn hoá thế giới vào năm 1997.

Các địa danh du lịch khác

Quảng cáo bên trái
Quảng cáo bên phải